Uvuc

Uvuc
14



 Trang Chủ  


Mãi Mãi Là Bao Xa 


 Chương 6


MÃI MÃI LÀ BAO XA


Chương 6


 Diệp Lạc Vô Tâm


12/06/2013


... Trước Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55Chương 56Chương 57Chương 58Chương 59Chương 60Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69  Sau ...


Màu nềnMàu tốiMặc địnhXám nhạtXanh nhạtXanh đậmVàng nhạtMàu sepiaVàng đậmVàng ố


Font chữ:Palatino LinotypeBookerlySegoe UIPatrick HandTimes New RomanVerdanaTahomaArial


Chiều cao dòng:100120140160180200


Kích cỡ chữ:


Trong tiệm bán đồ cay Tứ Xuyên, Lăng Lăng và Liên Liên vừa ăn vừa trò chuyện.


“Lăng Lăng, cậu thi được không?” Liên Liên hỏi trước khi động đũa.


“Cũng ổn, rất có hy vọng qua ải.”


“Vậy là tốt rồi! Tớ có thể an tâm mà ăn bữa cơm này!”


Có bạn tốt như vậy còn cầu gì hơn nữa!


“Ăn nhiều một chút đi, cậu đã rất vất vả rồi!” Lăng Lăng nhiệt tình gắp đồ ăn cho Liên Liên, mỉm cười nhìn khuôn mặt đáng yêu của bạn.


Liên Liên bị Lăng Lăng nhìn nên hơi ngượng ngùng: “Sao cậu không ăn? Nhìn tớ chi vậy?” “Tớ thích cậu lắm đó! Liên Liên, tớ…”


Liên Liên còn chưa kịp nuốt trôi thức ăn trong miệng đã vội vàng nói: “Thế giới này vẫn còn hơn cả tỉ đàn ông nha, cậu đừng có mơ tưởng đến tớ!”Để thể hiện rõ lập trường, cô nuốt thức ăn xuống rồi hỏi với vẻ quan tâm: “Cậu và anh bạn khoa học gia không có việc chứ? Tớ thấy đêm qua lúc cậu trở về hình như có rất nhiều tâm sự.”


“Nếu người nào đó nói với cậu: Yêu cầu của anh đối với phụ nữ không cao lắm, như em là được rồi. Cậu nghĩ anh ta có ý gì?”


Liên Liên cân nhắc một hồi lâu, xong nói bốn chữ: “Rất có hàm ý!”


“…” Lăng Lăng không nói gì, tiếp tục chuyên tâm ăn bát mì Thành Đô không ớt của mình.


Hôm nay cô không ăn món cá hấp ngon lành kia chỉ vì tối qua anh dặn đừng ăn nhiều đồ cay, mì bún có vẻ tốt cho dạ dày hơn. Cô không nhớ được từ khi nào ý kiến của anh đã trở nên quan trọng như vậy. Liên Liên đột nhiên hỏi: “Không phải anh ta tỏ tình với cậu đấy chứ?”


“Tỏ tình á?!” Mì trên đũa Lăng Lăng rơi hết vào trong bát, chỉ còn lại đôi đũa chỏng chơ giữa không trung.


“Bọn tớ chưa từng gặp mặt, chưa từng trò chuyện, thậm chí ngay cả tên của nhau cũng không biết, làm sao anh ta thích tớ được?”


“Nói cho cùng, dù có thích đi chăng nữa cũng chỉ là có cảm tình mà thôi, chưa đến mức yêu suốt đời suốt kiếp đâu!”


“Thời đại nào rồi mà còn có chuyện tình yêu suốt đời suốt kiếp hở?!”


Tình yêu! Vừa thốt lên hai chữ này, Lăng Lăng đã muốn lạnh sống lưng…


Tối qua, cô nằm trằn trọc mãi không ngủ được, cô nhận ra mình thích nghe anh nói chuyện, đôi khi sẽ vì những lời anh nói mà suy nghĩ. Mỗi khi không gặp cô lại nhớ tới anh, gặp rồi thì lâng lâng vui sướng, loại cảm giác này cô nhớ có cuốn từ điển từng định nghĩa… Giờ thì cô nhớ ra rồi – tình yêu!!!


“Cậu chờ một chút, tớ vào toilet tí.” Lăng Lăng trốn vào toilet, vốc nước lạnh nhằm hạ nhiệt trên khuôn mặt nóng bừng.


Máu huyết nguội đi, người cũng dần bình tĩnh hơn. Cô biết rất rõ , đây không phải là tình yêu mà chỉ đơn thuần là tình cảm dành cho người trong ảo tưởng mà thôi. Cũng giống như khi xem một bộ tiểu thuyết sẽ vì nhân vật nam chính mà đau lòng thương tiếc,cái cô yêu không phải con người mà là ảo giác trong lòng mình…


Ngay tại lúc này, từ phòng ăn riêng phía hành lang đối diện vang lên một giọng nam sinh sang sảng, tiếng nói rất êm tai, nhưng lời lẽ thì bất lịch sự: “Mẹ nó! Chỉ là chủ tịch hội sinh viên quèn mà thôi, thằng đó nghĩ mình là cán bộ đương chức chắc?! Nó còn chưa đủ tư cách lên giọng với tớ!” “Rõ ràng là nó cố ý chỉnh cậu, cũng thâm phết!”


Một giọng nói trầm tĩnh khác chen vào: “A Hạo! Có gì thì cho qua đi… Một khi nó đem vụ cậu đánh bạc báo lên khoa sẽ lớn chuyện đấy, thôi thì cậu mời nó đi ăn một bữa coi như giảng hòa.”